Trời vừa sáng, bầu trời bắt đầu có tuyết mịn, nhiệt độ rõ ràng giảm xuống rất nhiều.

Thấy nam nhân ngủ say mệt mỏi, Trân Châu yên tâm, lặng lẽ xuống giường mặc xiêm áo, đẩy cửa đi ra ngoài. Bảo Nhi còn ở lại phòng chứa củi, đã qua cả đêm, nàng phải đi xem bệnh trạng của Bảo Nhi có duy trì ổn định hay không.

Vừa mới lướt qua trước vườn, liền nhìn thấy Hương Tụ lo lắng đứng ở cửa, miệng há to nhìn nhìn ra.

“Cô nương, ngài rốt cuộc trở lại!” Hương Tụ chạy đến trước mặt Trân Châu, vẻ mặt hình như sắp khóc.

“Hương Tụ? Ngươi không ở lại trong phòng chăm sóc Bảo Nhi, đứng ở cửa miệng làm gì?”

Phát hiện có cái gì không đúng, Trân Châu lập tức đẩy cửa phòng chứa củi ra.

“Chớ đi vào, tiểu cách cách không ở đây! Lý ma ma bế ngài ấy đi rồi!” Hương Tụ kéo tay áo Trân Châu khóc nói.

“Lý ma ma?” Trân Châu hỏi.

“Trước khi trời sáng, Lý ma ma tìm tới nơi này, nhìn thấy ta liền nói tiểu cách cách không thể ở trong phòng chứa củi cũ nát này nữa, ta nói với bà ấy đây là gia ra lệnh, nhưng bà ấy không tin, nói ta nói láo lừa gạt.”

Không thể nào! Trân Châu hồi tưởng lại hôm qua Lý Như Ngọc đã ở trong phòng củi này, Lý ma ma không thể không biết đây là gia cho phép.

Huống chi Lý ma ma từ trước đến giờ không quan tâm Bảo Nhi, không có đạo lý đột nhiên thay đổi thái độ.

“Ngươi biết nàng mang Bảo Nhi tới chỗ nào không?”

“Nhất định là Bảo Tân các.” Hương Tụ suy đoán.

Thật sao? Trân Châu quay đầu lại nhìn bước chân hỗn độn. Sau khi tuyết rơi xuống, dấu chân trên đường mòn cực kỳ rõ ràng.

Bước chân hỗn độn đó đi về phía Vân hồ.

Tuyết rơi không ngừng, dấu chân trên mặt tuyết đã sắp bị che giấu.

“Hương Tụ, ngươi mau đi tìm Thiện tổng quản, tìm được người rồi liền chạy tới Vân Hồ.”

Nói dứt lời, Trân Châu liền đi về phía Vân Hồ.

**********

Đến gần Vân Hồ liền thấy toàn là sương mù, bầu trời bay tuyết, trên hồ đã kết băng.

Đông phủ quá lớn, ngày ấm thì Vân Hồ đẹp giống như một miếng bảo thạch, nhưng hiện nay nơi này quả thật giống như địa ngục hàn băng.

“Ngươi rất thông minh, quả nhiên tìm tới. Ta sớm chờ ngươi ở đây.” Lý Như Ngọc đứng ở bên hồ, cười nhìn lại Trân Châu.

“Là ngươi mang Bảo Nhi đi hay sao?” Trân Châu nhìn quanh, lại nhìn không tới bóng dáng của Bảo Nhi.

“Theo tính tình của bối lặc gia, nếu như hắn thích một vật, là nhất định phải lấy được.”L ý Như Ngọc tiếp tục tự nói.

“Ngươi đừng kéo xa, Lý ma ma đâu? Bảo Nhi đâu?”

“Ta coi ra, bối lặc gia thích ngươi.” Lý Như Ngọc cười rất quỷ dị. “Nếu như ngươi chịu rời khỏi vương phủ, ta liền nói cho ngươi biết tiểu cách cách đi nơi nào.”

Trân Châu rốt cuộc hiểu rõ hàm nghĩa trong lời nói của ả. “Bảo Nhi chỉ là một đứa bé, lợi dụng muội ấy làm lợi thế, loại thủ đoạn này quá hèn hạ rồi!”

“Mẹ ta là bảo mẫu của tiểu cách cách, chăm sóc tiểu cách cách là chuyện cần làm, ta không hiểu rõ ngươi đang nói gì.” Lý Như Ngọc chê cười.

“Giao Bảo Nhi ra đây, ta sẽ rời đi.” Không hề nhiều lời với ả muốn, Trân Châu trực tiếp cam kết như ả muốn.

“Ngươi có thể bảo đảm?”

“Thiện tổng quản sắp đến, ngươi nhất định phải tin tưởng.” Trân Châu nhắc nhở ả.

Quả nhiên, vẻ mặt Lý Như Ngọc có một chút hốt hoảng. “Nếu như Thiện tổng quản không thể lập tức tìm thấy tiểu cách cách, kéo nhiều thời gian hơn, lại càng không có lợi với tiểu cách cách!”Lý Như Ngọc lạnh mặt, đáy mắt càng lộ vẻ ác độc. Ả từ trong lòng ngực lấy ra một gói bột thuốc màu trắng. “Trừ phi ngươi chịu ăn cái này.”

Trân Châu không chút do dự liền đưa tay lấy gói thuốc trên tay Lý Như Ngọc, ăn vào hơn nửa gói. “Bây giờ có thể nói cho ta biết Bảo Nhi ở nơi nào rồi hả ?”

“Ngươi không sợ ta đưa cho ngươi là độc dược?” Lý Như Ngọc nheo mắt, yếu ớt hỏi.

“Bảo Nhi ở đâu? Đứa bé kia bệnh rất nặng, nếu như không mau chóng trở về phòng an dưỡng, sẽ xảy ra chuyện!”

“Không được, ta phải nhìn thuốc này phát tác, mới có thể cho ngươi đi.” Lý Như Ngọc âm hiểm cười lạnh.

“Ngươi.. .. . .”

Đau đầu quá! Trân Châu không thể tin được dược hiệu có thể xảy ra nhanh như vậy, trừ phi cái đó là.. . .

“Trong trái tim giống như có một đốm lửa đang đốt, rất nóng đúng không?” Lý Như Ngọc cười ra tiếng. “Ngươi đã uống xuân dược, cả người nóng lên, chỉ trong chốc lát, thể lực của ngươi sẽ hao hết, cơ thể cũng mất độ ấm.”

Nghe được lời của nàng, đáy lòng Trân Châu lạnh hơn nửa. Nàng hiểu.. .. Lý Như Ngọc muốn nàng chết!

Ở bên cái hồ đủ người chết rét này, một khi mất độ ấm, sẽ lập tức ngất xỉu, bất tỉnh nhân sự. Không cần nửa khắc sẽ bỏ mạng.

“Ta nói rồi, bối lặc gia muốn một vật chắc chắn sẽ không dừng tay, vô luận ngươi đi bao xa, hắn sẽ tìm ngươi trở về, phương pháp duy nhất chính là khiến ngươi chết!” Lý Như Ngọc suồng sã ngửa đầu cười to, tiếng cười bén nhọn ác độc hết sức chói tai.

“Bảo Nhi.. .. .. Bảo Nhi ở nơi nào?”

“Ngươi sắp chết, còn trông nom nhiều vậy làm cái gì?” Nàng hừ cười, vừa kéo áo khoác trên người vừa lui về phía sau. “Tiểu cách cách có ta mẹ chăm sóc, ngươi đừng lo lắng rồi.”

Trước khi Thiện tổng quản chạy tới, Lý Như Ngọc đã xoay người rời đi.

Trân Châu muốn đuổi theo, nhưng hai chân lại mềm yếu không nghe sai bảo, toàn thân run rẩy không thể khống chế.. .. . .

“Trân cô nương!”

Xa xa, nàng hình như nghe được âm thanh của Thiện Bảo.. .. . .

Trước khi nhìn thấy người, nàng đã bởi vì mất độ ấm mà bất tỉnh nhân sự.

Tay bị nắm.

Khi Trân Châu mở mắt, sắc trời đã tối hết. Nàng ngủ ở trong phòng Duẫn Đường, trong phòng rất ấm áp, góc tường đặt nhiều chậu than, tất cả đều đang cháy.

“Như Ngọc nói với Thiện tổng quản, Lý ma ma phát hiện nàng té xỉu ở bên Vân Hồ.” Âm thanh của nam nhân gần ở bên người của nàng.

Ngẩng mặt thấy Duẫn Đường, Trân Châu lại có cảm giác như đã mấy đời, nàng nhìn thấy một nam nhân sắc mặt tiều tụy. Trân Châu hồi tưởng lại, Vân Hồ rất gần Bảo Tân các, trước đó Bảo Nhi còn từng ngã vào trong hồ.

Chỉ là, nếu Lý Như Ngọc muốn nàng chết, tại sao nói với Thiện tổng quản mình ở Vân Hồ?

“Hương Tụ nói rồi, nàng đi tìm Bảo Nhi.” Duẫn Đường nói tiếp, âm thanh của hắn rất trầm thấp. “Nàng không nên đến Vân Hồ một mình, bây giờ chỗ đó quá lạnh, không thông thoáng, nếu như không có Như Ngọc, nàng đã mất mạng!”

“Bảo Nhi đây?”

“Hôm qua Bảo Tần đã trở lại Bảo Tân các, về phần Lý ma ma mắc lỗi, ta đã phân phó Thiện Bảo miễn chức của bà ta.” Duẫn Đường nói.

Trân Châu có thể đoán được, Lý Như Ngọc bảo mẫu thân nàng ta mang đi Bảo Nhi, thật ra là vì dẫn mình tới bên hồ. Chuyện xảy ra sau đó Lý ma ma mặc dù bị miễn chức, nhưng Lý Như Ngọc không có việc gì, tại sao nàng ta tìm Thiện tổng quản cứu mình — tại sao nàng ta làm như vậy? !

“Ta muốn đi gặp Bảo Nhi –“

Nàng muốn đứng lên, nhưng hắn lại kéo nàng.

“Nàng ngủ mê man một ngày một đêm, vốn đã hết cứu!” Hắn nói, âm thanh rất khàn khàn.

Nàng nhìn thấy cằm của hắn lún phún râu. “Ngươi.. .. Vẫn ở nơi này?”

Chợt phát hiện hắn và bản thân cùng nhau nằm ở dưới chăn, hắn vẫn ôm mình nói chuyện —

“Nàng nên biết, muốn giúp một cơ thể sắp chết rét ấm lại, phương pháp tốt nhất chính là ôm chặt người đó!” Hắn cười nhẹ.

Nàng rũ mắt xuống, cảm thấy khuôn mặt nóng lên khác thường. “Mặt hồ kết băng, ta không có ngã vào trong hồ, không nên bệnh nặng như vậy.” Hạ mí mắt, âm thanh của nàng có chút run rẩy. “Đại phu có nói tại sao không?” Nàng thử hỏi.

“Đại phu nói, trước khi nàng đến Vân Hồ, có lẽ đã bị Bảo Tần lây bệnh gió rét, cộng thêm lúc đó nóng lòng, bên hồ gió lớn, tuyết lớn, bệnh mới có thể phát nhanh như vậy.” Hắn nói.

Cũng có thể, sau khi xuân dược phát tác, cũng không khác bình thường mấy. Đại phu có thể không chẩn ra nàng đã uống thuốc.

“Để cho ta đi gặp Bảo Nhi đi! Ta muốn biết muội ấy có khỏe hay không.”

“Nàng đã sắp mất mạng, còn chỉ lo Bảo Tần sao?” Hắn hỏi.

“Không, từ nhỏ ta đã sống như vậy!” Trân Châu hồi tưởng lại khi còn bé, từng tình cảnh khốn khổ xẹt qua đầu.. .. . .

Ở trong phòng ấm áp, dưới cánh chim to lớn của hắn, nàng lại như bị mê hoặcx, chậm chạp bắt đầu hồi tưởng chuyện cũ.. .. . .

“Năm ấy, trời có bão tuyết, ta theo mẹ đi trên đường không kiếm được tiền, không thể làm gì khác hơn là đói bụng co lại dưới mái hiên nhà người ta.. .. Ta nhớ rõ ràng, đó là một khu nhà của người có tiền, mái hiên vừa rộng vừa lớn, vừa lúc có thể che đậy gió tuyết. Đến buổi tối, trong nhà truyền ra từng đợt mùi thơm, khi đó ta vừa lạnh, vừa đói bụng đến cả rể cây cũng có thể nuốt vào! Sau đó, kỳ tích xảy ra, trong tường rào lại có nhiều cái bánh bao lớn nóng hổi bị ném ra, tiếp đó ta liền nghe bên trong có một bé trai nói: “Này, đây là cho các ngươi ăn, mau ăn đi!”

“Ta và mẹ đều không tin.. . Đó là bánh bao, là bánh bao sao? ! Lại còn là bánh bao nóng nữa!” Nước mắt lặng lẽ trợt xuống hốc mắt Trân Châu.

Nàng vĩnh viễn nhớ, vẻ mặt của mẹ lúc ấy, và mình đã vui mừng, cảm kích cỡ nào.. . .

“Ta và mẹ cẩn thận từng li từng tí nâng lên bánh bao đã dính bụi trên đất, quý trọng thưởng thức từng miếng nhỏ, từng miếng nhỏ, giống như đó là món ăn ngon nhất mà chúng ta từng ăn! Mãi cho đến bánh bao trong tay lạnh hết, chúng ta còn chưa nỡ ăn hết nửa cái.” Nụ cười từ từ hiện ra trên mặt Trân Châu. “Cứ như vậy, mấy cái bánh bao nguội giúp ta và mẹ vượt qua trời tuyết lớn gian nan năm ấy.”

Quay đầu, nàng nói cho hắn biết: “Ngươi biết không? Căn nhà đó rất giống phủ Đông vương, có lẽ ngươi chính là bé trai tốt bụng đó.”

“Nàng chưa bao giờ từng nói với ta những chuyện này.” Hắn nói, con ngươi rất sâu, rất trầm.

Hắn đương nhiên không phải bé trai ném bánh bao đó, nhưng chuyện này hoàn toàn chiếm cứ tâm tư của hắn.

Trân Châu thế này mới ý thức được mình nói cái gì. Vốn là, những lời này, nàng vĩnh viễn sẽ không nói với bất kỳ ai.

“Xin lỗi, ta.. .. . .”

“Cần gì xin lỗi” Hắn cười nói, ôn tồn hôn mặt của nàng. “Ta thích nghe nàng kể chuyện.” Dịu dàng nói.

Hắn cũng chưa từng hôn nàng như tối nay, trong trí nhớ, nụ hôn của hắn luôn là kích cuồng và bá đạo. “Ta muốn đi thăm Bảo Nhi, có thể không?”

Mặt nàng đỏ. Gần đây, nàng hình như luôn không giữ được tâm tình của mình.

“Thân thể của nàng vẫn còn rất yếu.” Hắn không đồng ý, vẻ mặt xẹt qua một tia tối tăm.

Nét mặt của Duẫn Đường, khiến nàng càng lo lắng bệnh tình của Bảo Nhi. “Sức khỏe Bảo Nhi yếu hơn, để cho ta đi gặp muội ấy đi!”

Hắn không có lập tức đồng ý, tựa hồ đang suy tính cái gì.

“Nếu như nàng muốn gặp Bảo Nhi, như vậy, có người nàng nhất định cũng muốn gặp một lần.” Hắn nói.

“Người nào?”

“Họ Ngô, ở tại Thập Tự Giao Đạo, hắn tự xưng là biểu ca của nàng.”

Là Ngô đại ca! “Đang ở đâu?” Trân Châu hỏi.

“Ở đại sảnh.” Duẫn Đường nói, đôi mắt thâm thúy theo dõi nét mặt của nàng.

Trân Châu đã nghĩ ra mục đích Ngô Viễn Sơn tìm đến mình, nhất định là bởi vì quá lâu không có tin tức, huynh ấy lo lắng nàng xảy ra chuyện, mới có thể ra mặt tìm nàng.

“Ta phải đi gặp huynh ấy.”

“Vậy thì tốt, ta bảo Thiện Bảo chuẩn bị kiệu đưa nàng qua.” Hắn đồng ý. “Nàng đã tỉnh rồi, hoàng thượng cho đòi chúng ta đến Thượng Thư Phòng, tối nay ta nhất định phải vào cung, có lẽ phải đến sáng ngày mốt mới có thể trở về phủ.”

“Ừ.” Muốn nói lại thôi, nàng rốt cuộc hỏi: “Nhưng, vết thương trên người ngươi.. . .”

Nàng nhớ, kể từ sau đêm hôm đó, vẫn chưa từng quên.

“Mấy ngày nay không gặp Nhâm, Quý, cũng không gấp.” Hắn cúi mắt, nhàn nhạt nói.

Hắn nói lạnh nhạt, nhưng Trân Châu lại hiểu được, khổ sở khó có thể chịu được lúc độc tính phát tác, đổi lại người bình thường căn bản không cách nào chịu đựng, đã sớm điên cuồng.

Đưa mắt nhìn gương mặt anh tuấn của hắn, nàng đã nhìn thấy khuôn mặt khác ẩn núp trong bóng tối của hắn.

Mười năm nay chỉ có thể đợi tử vong, cùng với khổ sở trơ mắt nhìn cửa nát nhà tan.. .. . .

Khổ sở hắn chịu, nhiều hơn bất kỳ ai!

Ở trong phủ Đông vương, nên được bảo vệ không chỉ có Bảo Nhi, còn có nam nhân một mình chịu đựng tất cả, không muốn chia sẻ khổ sở với người khác này.

**********

“Trân Châu!”

Thấy Trân Châu, trên mặt Ngô Viễn Sơn rốt cuộc lộ ra nụ cười. Hắn đã chờ ở đại sảnh phủ Đông vương thật lâu.

“Ngô đại ca, sao huynh lại tới đây?”

“Ta –“

Trong đại sảnh Đông phủ có không ít người làm của vương phủ, Ngô Viễn Sơn muốn nói lại thôi, tiếp sửa lời nói: “Lâu như vậy không có tin tức, nên huynh đến xem muội có khỏe không. Thuận đường nói với muội, bằng hữu của chúng ta cũng quan tâm muội, muốn ta gặp muội rồi hỏi thăm giùm một tiếng!”

Nếu như không phải Phượng chủ tử hạ lệnh, hắn sẽ không lộ diện, sẽ chỉ ở nơi xa bảo vệ nàng.

Trân Châu gật đầu một cái, hơi trầm ngâm, nàng nhẹ giọng nói: “Ta rất khỏe, tin tưởng không lâu là có thể đi về.” Nàng đã hiểu ý của Ngô Viễn Sơn.

Lâu dài không có tin tức, Phượng chủ tử cũng nên bắt đầu quan tâm tình thế tiến triển.

Nghe được câu này, Ngô Viễn Sơn thở phào nhẹ nhõm. “Muội gầy đi, khí sắc không tốt lắm.”

“Ta không sao.” Trân Châu cười nói.

Ngô Viễn Sơn sững sờ nhìn nàng chằm chằm. “Muội.. .. . Muội cười.”

Biết nhau nhiều năm rồi, hắn lại chưa từng thấy Trân Châu cười. Trong trí nhớ nàng vẫn rất lạnh nhạt, không có tâm tình, chưa bao giờ toát ra tình cảm.

Nụ cười này hòa tan lòng của Ngô Viễn Sơn, lại càng làm cho hắn giật mình —

Là chuyện gì thay đổi Trân Châu?

“Còn có việc sao? Ngô đại ca?” Nàng dịu dàng hỏi.

“Không có.. .. .. Không sao, chính là như vậy!”

“Như vậy ta còn có chuyện phải làm, không thể theo huynh.” Không đợi Ngô Viễn Sơn trả lời, nàng đã nhảy ra bên ngoài phòng. “Ngô đại ca, cám ơn huynh đến thăm ta.”

Trước khi đi, nàng cười nói với Ngô Viễn Sơn.

Ngô Viễn Sơn ngốc tại chỗ, thật lâu không thể hồi hồn.

Tạm biệt Ngô Viễn Sơn xong, Trân Châu vội vã chạy ra, chạy thẳng tới “Bảo Tân các”.

Vì không biết gì, nên trước khi thấy Bảo Nhi, tâm tình của nàng vẫn bình tĩnh không được.

“Cô nương!”

Ở trong phòng Bảo Nhi, Hương Tụ mới nhìn thấy Trân Châu, nước mắt liền đổ rào rào xuống.

“Đừng khóc!” Trân Châu an ủi Hương Tụ, đồng thời chạy vội tới trước giường Bảo Nhi, mong đợi thấy một đứa bé sắp hết bệnh —

“Bảo Nhi!”

Nắm lấy tay nhỏ nổi đầy thủy đậu của Bảo Tần, tim của Trân Châu cơ hồ bể ra!

Nàng nhìn thấy một đứa bé đang giãy giụa trước cái chết. Nàng biết một khi phát đậu thì trong mấy ngày không thể khỏi, nhưng Bảo Nhi rõ ràng bệnh rất nặng. Đứa nhỏ này hôn mê còn liều mạng thở, giống như có người đang nhéo cổ họng của nàng, vô tình bóp chết tánh mạng của nàng.

“Kể từ sau khi Lý ma ma ẵm tiểu cách cách trở về Bảo Tân các, bệnh của tiểu cách cách liền tăng thêm.” Hương Tụ khóc nói.

Tim Trân Châu lạnh hết nửa. “Bảo Nhi, muội nghe Trân tỷ tỷ đang kêu muội không? Bảo Nhi?”

“Trân tỷ tỷ.. .. . .”

Bảo Tần nửa mê nửa tỉnh, cố hết sức hí mí mắt nhìn lại Trân Châu.

“Bảo Nhi, muội phải tiếp tục chống đỡ, ngàn vạn lần không thể buông tha!”

“Ưmh.. .. . .”

Nhìn ra được, thần trí của đứa bé này không rõ! Trái tim Trân Châu thật đau, nàng cảm thấy Bảo Nhi cách mình càng ngày càng xa.. .. . .

“Hương Tụ, ngươi đi ra ngoài trước, ta có lời đối nói Bảo Nhi.”

“Ừ.” Hương Tụ giơ tay lên lau chùi nước mắt, sau đó đi ra ngoài, canh ở ngoài cửa.

“Bảo Nhi, muội thương đại ca Duẫn Đường không? sau khi “Hương Tụ đi, Trân Châu đứng ở bên giường Bảo Tần, nhẹ giọng hỏi nàng.

“Đại ca.. .. . .”

Nghe được tên Duẫn Đường, mí mắt sưng vù của đứa bé hơi hé ra một chút.

“Muội đã nói, đại ca không phải như người khác nghĩ — muội biết nguyên nhân, có đúng hay không?”

Duẫn Đường cho là Bảo Nhi không hiểu việc đời, nhưng nàng sớm suy đoán, Bảo Nhi căn bản biết bệnh của Duẫn Đường! Bảo Nhi là một đứa bé thông minh, khi người thân duy nhất cố gắng xa lánh nàng, nhưng cũng không giải thích lý do, chính nàng sẽ tìm được nguyên nhân.

Nước mắt trợt xuống gò má của Bảo Tần, thấm ướt hơn phân nửa cái gối.. .. . .

Đứa nhỏ này quả nhiên biết “Bảo Nhi, muội có thể chịu đựng được, giúp đại ca một lần không?” Nàng rất nghiêm túc hỏi Bảo Tần.

Nàng đã tìm được một lý do — một lý do khiến Bảo Nhi nhất định phải sống tiếp!

“Ta.. .. . .”

“Muội nhất định có thể, phải hay không?”

Thở hổn hển, Bảo Tần hao hết khó khăn.. .. .. Rốt cuộc, nàng gật đầu một cái, lực ý chí khắc phục ốm đau.

Thấy Bảo Tần gật đầu, Trân Châu cầm thật chặt tay cô gái nhỏ, trong lòng dấy lên một tia hi vọng.

“Rất tốt, hiện tại ta sẽ tạm thời rời khỏi phủ Đông vương, sau nửa canh giờ ta sẽ trở lại, sau đó giao cho muội một vật. Tiếp đó ta sẽ rời khỏi vương phủ hai ngày, trước khi ta trở về, ta muốn muội thay ta bảo vệ một vật.. .. . .”

Đứng ở giường trước, Trân Châu dịu dàng nói ra toàn bộ kế hoạch ở bên tai cô gái nhỏ.. .. .

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *